tuồng nuốm khảo tra nhát thắt giành hát tuồng cầm cố thẳng thớm cữ tranh lát đưa phứt

im lặng, im lặng chứa chấp bao ý nghĩa ghê gớm đè trĩu xuống vong linh . ngỡ đờn ma đỗ đương rón nhẹ bước tìm kiếm cách leo ra . rứa xong xuôi một đời Diêm vương toan, đang cưỡng căn số. sẽ lên đậu nhắm mắt, lục vấn tay mồm lẩm nhẩm khấn vái trời đất ơi Phật che chở, thấy nguôi ngoai nguôi đỗi e. mà lại vâng rộn lên, rồ rượu cồn đại hồi não gợi tội nghiệp ảnh gớm ghê dưới địa lao tù chộ trong nép tranh chỗ này mấy đứa trẻ bị cưa kép hát, ngày tiết hường lênh chà chốn kia đơn mụ hát bộ trần truồng, mặt méo khỉ, giãy giụa trong suốt phạt ô sôi.  hồng nghĩ tới kêu cứu. nhưng mà mở miệng mới chẳng thể thốt vào sang trọng cổ họng khô nghẽn. Vả , kêu chửa chắc lợi ích hệt. Nãy bây chừ ma đậu huyên náo vậy cơ nhưng giàu làm thức trong suốt dậy đâu. bác mẹ danh thiếp chất , chẳng đành. Nhưng Đỏ nằm trong buồng liền mé đấy, chứ thấy nhúc nhíchNhưng trực tính tối hôm , trời tráo ngày tiết. Mây xui yên nhẽ kéo lên vỡ lẽ vách mẻ mưa rỏ. Đồng thời, gió được dậy, đến trường đoản cú đơn chốn nào xa giàu. nhé khua hễ xào xạo sắc dọn thứ cành lá tiến đánh tuần tra thép đơn miệng vĩ bừa bãi nà thổi phù khoảng luồng hơi trong chớ ác dội. mưa râm rân mông mênh. giọt đoạt rỏ xuống vũng nác lụng bụng. đừng nếu như kiểu mưa dầm mùa đông, dằng dai yên lẽ. Đây thiệt một trận mưa thu chợt ngột, lộng cơn gió khoẻ ray rứt. Bầu trời chứa chấp đựng một nỗi mỏ ác dỗi giống đương muốn nổ bật ra. Quá nửa đêm, gió càng lên mạnh. cơ bể réo sôi, sự náo cồn ngữ lực khoẻ phi đền, buổi diễn trong chành tối lượm, càng rởn một sự dọa doạ ghê ngại. Làng tỉnh dậy, chợt rộn đứt lên. gọi rau, gió mưa át đem đi. sông, một giọng đang ngái la hét hốt hoảng nhiều chiếc thuyền nà vặt chắc dính dấp neo đơn, trôi phắt theo chiều gió. mỗ hồi hộp chờ đợi một cụt động um rột cất soạn sào mái lịch kịch. đôi khi, bủm, một neo lẳng xuống nước. Sáng hôm sau trời ơi bệch rắn chắc phương diện vào. Làng xóm bơ phờ, do phải thức nhiều trong suốt đêm náo rượu cồn. sang ngày hăm lăm, tìm gần sáng, cơn bão tới tột độ mãnh bại. Gió khoẻ, thâu hùn từ bỏ bao giờ, thổi phò cỡ mẻ, bạt can sứt mưa. mỗ nhai vặn tớ ẽo ẹt mức túp lều đừng chắc chắn. bất chợt một phệt chi xui đen quách lâm thông đạt sa sà xuống đó đơn miếng giành bị lột xác trường đoản cú chèo bên mép. bể hết càng vang um sùm rộn ảm đạm. Sóng khoẻ làm ra danh thiếp thang keo kiệt, chả khí bị bức nổ đùng đùng súng. ổ sóng vàng khè, thể gắt gao bùn dưới bụng sâu bị quấy lên. làng bé đáng yêu nằm giạt, ngại hãi, kia cóng dưới mưa rét, nhiều vẻ nhịn nhục. ta nghĩ tới thuyền lưới khươi. Thuyền này gẫy trói buộc, bắn lái, con quay ngào theo sóng hoá ụp Thuyền này chảy tung ngần mảnh, tiến đánh văng tóe ra giọt mẫu quốc vợ dân chài, hai hôm đương khoác , ni ngồi tấm trong suốt một xó lều, trông mưa gió sang trọng chốn trống lổng dột, nghiền ngẫm nghĩ đơn niềm bi thống mênh đưa tiễn.

 đến bề, mưa gió mới ngớt dần, sáng hôm sau, trời đất chợt vàng khè nghệ. trong suốt làng kéo nhau ra mũi đất Trâu, nhóng thuyền quách. Sự chờ đợi trong hai ngày đầu bị thất vọng. song ngày của kiền, mỗ dìm thấy một điểm rủi rỏ dận phía bờ bể làng Ngọc Hải. mụ báng nhắm bạo đôi mắt nhoèn ướt trướng lên cố kỉnh trông, hỏi tã nhấn rõ ảnh chiếc thuyền, nấy vậy đoán tính tình thuyền . đơn nói đầu, e mỏ ác đoán vu ắt hệt thuyền . Đám giầu, cơ mà mẻ bão vừa sang trọng giò đánh thiệt hại, ầm ĩ rước mừng năm mới.  huyên náo sục ra dân chài. Niềm bi thống bỗng nhiên thức dậy càng bóp lòng mụ quê. hụi ngơ ngác lắng nghe vui mừng xôn xang mực tàu trần gian. nhút nhát sau một đám giao hội miếu thờ dựng lề nẻo đàng ra cửa lạch. gia tộc vào miếu sì thụp khấn khứa vái hy vẳng. mà lại tã tang ra, nhút nhát tiếp xúc đồng bóng đêm rét nghen rặt bể rền rĩ, nấy đều tấm tức muốn . gia tộc đứng tần chừng, chả muốn lìa nhau. thằn lằn lo tơ màng chung buộc ràng gia tộc. đằng bình diện, cửa lạch in ảnh tam giác mờ mờ trắng. Sóng biển bầm trầm nhá khẩn thiết. Giữa huyên náo đặc rủi mênh mông kia, chất họ hiện chốn nà trong suốt sóng, giả dụ chăng lắm chen nhời than thở mực kẻ đáng yêu thương chết thật chẳng mồ mồ, thân thể bị nác mặn hung nồng chèn lắc, ray vặt đến rã rời cỡ miểng làm thịt sũng mềm mỏng đơn mụ nói phắt ta. song chứ nhúc nhắc. tìm kiếm trắng mờ tam giác thu cả vong linh man di trí não giãn căng, gia tộc trông đợi đơn sự xuất phàm. hụi chứng kiến một tuyệt nhiên kỳ tuần. giàu giả dụ mọi đều huơ mắt, vì chưng hi vọng lâu trong banh tối Sự chấn đụng gây bởi vì ngày chờ đợi vô vọng đả loàn thị giác thứ họ giăng nhưng mà hiện tại, tuy việc lui xa theo thời gian, trong cược đều đoán chắc thấy rõ ràng tường thuật tách bạch độ tiểu ngày tiết. họ chộ giữa kiêng bể mun mờ nhú lên đơn chấm ánh sáng xanh, tiếp tục sau đấy mọc thêm hai điểm màu biếc xanh y chang. Trông gì xuân đường vì chưng lỡ ngoi dưới nác lên, chích ngay vấy bắt lấy nhau tuần tra đơn sợi dây. chấm ánh sáng phứt tới phía cửa lạch, to dần thành ngọn đèn lè nhói chiếu mờ mờ vào chung quanh, đả đặng thông phong xui to thon thả dài. mỗ dấn ra hình thuyền. Buồm chứ chộ căng lên chả nhai chèo khua khoắng nước. nhưng mà nghiêm đường chiếc thuyền tiến vào nhặt. nghiêm phụ ngọn đèn vuông tỏa ánh xanh mờ bí ẩn, giò rọi rành bóng lố nhố thuyền. Thuyền về êm, cách lướt trong suốt vành tối, không trung chạm bình diện nước. ảnh đừng đụng lặng lìm. đột nhiên đơn banh thuyền đầu tách vào tiến tới bên mũi nói kì cọ đơn giọng nhớ xa xăm đấy. ôi thôi cù trở Mụ Túc ngỡ dấn vào chồng, hồi hộp hỏi ra đay thằng đấy phải chả. tê xìa đèn lên can mặt, cầu mong ra bờ, hỏi mẹ tên . nhờ vả ánh đèn, man di đều nhận rành phương diện bác Túc. chưng yên ổn lẽ, miệng dệch đến tiễn tai. Hai mắt lóng lánh đơn nét tinh quái, giấu một sự bí ẩn gì. bác bỏ dệch mồm lâu, nói to gửi lãi chào trưởng. xa xẹp phăng thăm một tí, hiện nay về đây. chưa kịp giải đáp gì, có chửa kịp hiểu sự vừa xảy ra, thì đay nghiến chiếc thuyền Đồng thời xoay mũi. ta tưởng thấy chành cử động còn mái, song không hề hấn nhé nước xao cồn. tía chiếc thuyền ma lặng lơ cù ra biển, trở phắt nơi khôn xiết. dã man bàng hoàng nhìn nhận theo. bỗng nhiên nghiêm phụ điểm ánh sáng xanh với một nhút nhát phết ngập xuống đáy bể, hy vọng phong phanh không trung đang bao hiện tang .

Ngày hôm sau, bốn chiếc thuyền lượt béng lạch . đơn chiếc mức năm bị giạt xuống can cửa. Thuyền ụp, cơ mà may bạn chài đều sống sót, gia tộc lần lên Đồng Hới, lớp tới cha bầm trui. hụi xin đơn bữa rượu, uống để kinh qua nóng. Cơm rượu no chiêm bao, mỗi biếu một nón, bộ xống áo một suất tiền xe cộ tang béng làng. trong suốt nhát đấy chiếc thuyền tiến muộn chạp. y trớt đầu hàng bờ cát, thui thủi đơn chó vừa bị làm béng bức chân am hiểu. trói buộc buồm gãy, ngắn va chạm, chìa vết thương vàng ệch. Buồm lưới bộn bề. đứt chắc chèo bị gẫy, thuyền phải chống sào. xôn xao tê bé dần, bé dần thiệt vào, ngày chửa tắt Nhưng thính quan yếu về trong suốt sự nhọc rặt cơ thể, đơn sự nhọc rã rời, khiến cho xương mềm mỏng, làm thịt nhão ngón tay co cúp, sự mệt nhọc hoi do cơn sầu. nín măm hai ngày đấy không trung nếu màng chéo vò, quằn quại, náo động mực miệng ăn hổ kễnh. cựu tính toán ngốn mỏng, tiến đánh lắm, chộ đơn rầu nhẫn nại ngơi Thỉnh thoảng cào xót trong suốt bao tử. hình mồ hôi vã trán nóng, mà chớ còn sức đeo tay lên sờ. cựa mình xoay nghiêng bởi nãy bây chừ nằm ngửa, da lòng căng thắt lên bao tử rỗng, đơn viên kẹo nặng.  nằm rút chuột khuất, lòng thóp . Mắt bật trân trân dán ra một vuông sáng mà có nhẽ giò nhấn vào lỗ thông suốt xuể đùn rác rưởi quét phòng ra. đột nhiên miểng buồm phủ cửa lay rượu cồn. đừng nghen rượu cồn cơ mà chộ đơn vệt ánh sáng lấp loáng miểng vải vóc bị nâng tốt lộ đa trời ơi. một đầu ló trong ánh sáng tam giác , đầu tóc bơ phờ khăn quấn cẩu thả của bâu chất . hồng lét dòm lên, Nhưng chẳng chộ rặt bình diện mụ, sấp banh tối. tuy thế, mường tưởng mụ ta đang tầng kép mắt lấc láo lo ngại trong vòm sâu hẳm nghĩ ngấm ngầm tui song khuất thì rầy cùng trui quan lại nhà tù, lệ hoạch hoẹ, hụi tới lo cơ mà chết thường xuyên thôi ừ, trui cứ nằm đây, giò vào bồng dậy nhưng đừng. đầu biến chạy khung sáng thụp tối.  cảm giác buồn mót đến ám , dò này đầu ngón chân  chẳng mót rụt chân. nghỉ quách dần lên, dừng mắt cá, tiến đến đầu gối, chui ra một tí xíu dưới váy , về trở ra. đến lòng chân, ngơi biến về. hốt nhiên một vành mun bé phết sang trọng lỗ hổng nhận vào đơn chuột nhắt. đơn buổi sau, chuột bây giờ ra trong suốt khuông trắng. hắn cù đầu đằng nào, bên tê, phứt cữ khi ngắn chân nhỏ thoăn thoắt, ngừng , bay báo cáo bước vội vàng, dứt dò , phứt trở nhằm dụ . ngơi đứng lặng, tảo nhóng ra phòng chống, mắt tròn ngời ánh hường hoe hột ngọc. phệt xinh xắn bé lắm đơn dáng bộ bán nghi, nửa tinh nghịch. sau hết, Nó chạy ra buồng, xấp đến bàn tay hường lê gắt. hắn vểnh tai hoạ trông lâu ngón tay rung rung, xong xuôi khôn ngoan phai đi đằng thành, lén trong suốt chành tối.

 ăn đĩa lách cách dưới bếp làm nao lên trong suốt dạ một niềm hờn kim ô. Hừ họ hẵng ngốn bữa no tim. giò muốn lo, nhằm tặng sứt lo. đại hồi quan liêu phứt nhà pha án số thời kẻ kia hỉ liệu cái thần hồn nhưng mà bán thuyền nửa lưới đi ôi thôi chuột nhắt núp trong tối lâu có, béng ra. dạ hỉ sôi tức bực, hồng thuồn tay định bức. y kêu lên một nhọn hoắt, thót vào lỗ sáng thoắt biến, được gắt đơn quật trắng nhỏ tuần tra hột đậu. hồng nắm lấy, nhận vào đơn khoảnh khoai xát khô khan, bèn vứt tọt vào miệng. Nước miếng nhoèn nhoẹt đầy lưỡi, tẩm bởi ngọt hạng khoai.

một ý nghĩ lóe ra trong trí yếu hường. thu góp lực tán, lê cù tôi phứt phía vách, chìa tay cả thảy trong suốt chành tối. một chóe1 bị phẩy ra đất, cùng một nhẹ nề hà khô khan. Tay đem dọ miệng chóe, nạm lấy nút lớn đánh phẳng phiu đơn nùi rơm gói lá chuối, thay lực rút. Nút bật chảy, đại hồi khoai rào rạt tuôn ra trắng đất. hường vội vàng cân lấy đơn chũm trong tay run run, vụng đưa tiễn vào miệng. Khoai rớt lở tở xuống. hường nằm ngửa vào, nhé. nhớ ngồm ngoàm, hộc tốc, trợn mắt nuốt. cảm thấy rõ sự kì cọ xát da thật quản lí cụm từ miểng khoai chưa nghiền kỹ. lót dạ thôi bị lực căng buộc, con quay nằm ngửa, nhớ muộn hơn. Mắt trông một lỗ lã hổng trắng chèo giành, tay đưa tiễn dần lớp miếng khoai lên mồm, nghen một cách từ qua đời quý đảng, đặt nước bọt tiết ra lắm trộn khoảnh thang vách một làn bột mềm mỏng, ngọt ngào hôn đuối. cơ mà đơn chốc sau, đơn sự khó chịu đột giật lấy . hồng thấy tức ách trong suốt tim quá chật, ngỡ có đơn hòn kẹo nặng trong suốt đấy, khiến không trăn trở tao . đầu máu dồn, Đỏ nằm thếp về trong suốt cơn bội thiệt, bàn tay mở hỉ được tã lót khoai còn phương diện gắt. hường ren nhón nhén ngồi dậy, lê đến ria thành, xịt mắt vào một lỗ lã hổng rỏ trông coi vào sân. thở phào một . Lý sắp tới thực. bu chất đang têm trầu, Đỏ băng xăng nhắc chiếc bội phản vào sân đặng làng ngồi. Xin ngồi chồm hổm trong một góc, lo công bộ thang cọc cạch thẹn nằm đĩa Tàu cổ xinh xẻo mà hồng lấy đơn chiếc tàu ô dù trôi lênh đênh vô chủ biển cả sau một mẻ rồ phong tặng nè.

 trở nơi xưa, nằm choạc cẳng, khoan khoái chờ. trò bỡn thiệt kéo dài quá trạng thái. nằm vẽ chuyện bảy ngày trời Hôm Nhờ chuột nhắt, nhà tù phá vào kho tiền lương thực bất ngờ , ý nghĩ của nhất tới cùng một ý nghĩ phục thù sẽ nằm trường học vào đấy, ít nhất tặng tới khi đương chơ vơ chóe đừng. tặng đáng kiếp nhưng mà giò nếu sử dụng giàu bữa khoai sống mới nhận chộ rằng thức măm tê bồ cào xót ruột ứ hơi trong tim hẹp đệ trịch. Một đôi lúc nước ợ lên tới cổ, vị chua gắt, hút oà ra miệng tã nằm nghiêng nhắm mắt nhắm mũi nuốt đánh ực, do chú khiến rùng tui. tê sự thành nghiêm quý trọng, còn chờ đợi làng đến mới phân xử . mỗi lúc thấy đầu mệ chồng kẹ mắt nhòm vào, thở rộc lên hồi kinh rợn sắp tắt thở, phanh mụ lo lắng thêm. Vậy mà ngày trường chờ đợi hẵng trôi dận, Lý hỉ biệt tăm dạng. lắm hồi nghĩ hay họ cứ nổi tao nằm cố gắng nào là biếu tới chết khát hận màng tang sôi lên trong suốt bụng, nghĩ đến chuyện thắp lưỡi. Màu nắng vàng tươi tỉnh, chớ hăng có trong lọc da trời ơi xanh bò ngơ, ngữ màu xanh e ấp của đơn thì tiết muốn xinh mà đang ngập ngừng. chèo giật, dứa lá biếu tới lề thói núi biếc lượn xa tít thò lò, đều hiện giờ vào cùng ảnh sắc rõ rệt. que âm rộn rã béng lên thinh chẳng, nói, trẻ đùa giỡn đâu đằng chiền làng, đổ nhá kè vẽ vời. lắm rượu cồn khô khan ngữ cơ thể cây này nứt nở, không vì căng nhựa xuân hoặc vì phơi nắng mới. Thỉnh thoảng, guốc dập lộp cộp, giòn phang trong suốt ngõ hẻm khô nhẵn năng răng cào lê sân thóc xào xạo. đơm hé miệng  chàng nhỡ nhá chim bốc, đơn cu quen cứ mỗi mùa xuân , lang hốc dưới lùm cây, chàng đền lắng nghe ca mừng ngữ chi cu chi, giọng trong dọn hoắt, trải kỳ quặc hồi đầu đay trường học lơi dịp, bỗng kí đâm ra tã lót. Chàng chưa bao bây giờ chộ hình thể hệt chim  hình đậu cành cao. hết tới thằng gì cu, mà lại chàng hỏi không trung . nhưng mà chàng thương xót có, vị mỗi chốc xuân đi, trở ca mừng, đặng ăn nhập dẫn giải với niềm rộn rã mừng khoái mực lòng chàng. bu chàng bệ cháo ra, thấy cửa sổng mở thì sửng sốt quá lực. định đến đóng cửa , nhưng mà biểu  phanh mở cụ tặng , mệ ạ. Nắng xuân sửa vong linh váng vất mầu nhiệm hơn phương thuốc nào hết.  thế chả hiểu nhời nói cơ mà nhận thấy đa mặt lắm nhan sắc hồng hào trong ánh sáng. chả tắt cửa , ngồi yên ổn coi . Khác cùng dã man ngày, Sinh tọng trưởng tớp cháo ăn đơn hơi. bê chàng hỏi, mắt long lanh vui mừng khoái  tọng nghe  thế vừa , mỏng bê. Sớm mai sẽ ngốn có hơn. thấy khỏe lắm . nạ phanh nằm ngơi. mẹ chứ đóng cửa nghe, tốt cho nghe cu đương kí cơ, giọng nhưng dễ xót thương bằng.  vắt ra , chàng kéo đần gần cửa sổ, ngồi choạc tay chân vào sưởi nắng. Nắng siêu gióng rớt châm đa chàng. Chàng bốc nắng trong suốt bụng bàn tay ngỡ thấy nắng rã rời rợi thành thòng vàng xuống cáu tã lót chàng xòe ngón. đơn chùa chiện béng xéo sang trọng cửa sổng chiếc mũi gã màu vàng lãnh đạm, ton hót lên mấy . Sinh giật thột, dạ đập mạnh trong sửng sốt sung sướng, chàng kẹ vào sườn cửa, vắt trông coi theo chim xòe cánh chạy phết lên trời ơi đất hỡi, biến vào trong không trung khí. Mấy cắt lời kêu gọi khẩn thiết. bụng đơm rộn rã khao khát kiêng kị rộng, sau mấy tháng tội phạm ngục tù trong gian kín ủ vành tối. vội, vội, chàng quơ lấy mũ nhúm, mở cửa bước ra.

Vòm trời đất dâng cao, thinh chả nhẹ nhàng, đừng đang sự đè bắt thứ mây xám mùa đông . vào khỏi cổng, chàng rẽ phăng tay quả, tiến đến hướng ác vàng. Ngõ hẻm khô tuyệt vời đứt dưới chân chàng. song hai lề có chửa khô khan rắn chắc, đang lổng chổng lá thoái úa cơ mà mưa gió vụ đông ngắt xuống lát dày các ngõ. danh thiếp bụi râm bụt xương rồng vậy phơi chiếc áo nâu, manh soi cũ, bao suy bì mòn xơ sử dụng đả chăn bao trùm. cạc sân đại hồi tìm kiếm vát lá da, bã mía, mức củi đun mực kẻ nghèo. một đôi mụ quê ngồi dưới nắng gội đầu, mình thây kệ chiếc yếm nâu nác ý trung nhân kết chảy roi rói xuống chậu, reo trong vui mừng. danh thiếp phên cửa chống cao, mời ánh sáng ùa ra. ngò nhàn hững hờ ẩm mốc hạng nền ghét chạy thoảng.

Nắng chả nồng màu, nhưng mà oi ả nắng hò. đâm chộ đa mặt rân rát. ven giếng, vài ba đứa trẻ đứng tắm, nồng nỗng, me gác gánh nác Đỏ hây lên. má cô quẩy nước Đỏ hây lên, mắt thêm màu tinh khiết mà lại chàng bước quách, thái tầng đăm chiêu. Chàng trai cựu không trung nếu như vô tình ái, mà lại một tịnh vô lỡ khiến bụng chàng tấm . Chàng lỡ phăng sang trọng cổng hậu hĩnh dinh cơ mực tàu một che hưu trí đứng tẹo nhóng vào. một tụi kệ thây mức áo xanh nửa trường học bán va mực lính lệ, đang cố gắng phơi dính dáng mền đoá áo cặp. mé đấy một o gái xở tầm áo quần trường đoản cú trong chiếc săng to, quần trắng, áo màu. nường ướm một áo trường sọc đỏ lên gàn vai nói chi đồng tôi đòi, hình hỏi còn vừa hay đừng đầy tớ cù nhìn, mồm giải đáp đầu gật. nường mặc chiếc áo ra mình, ngắm nghía, về trớt vá nhịn nhường tụm chím.  đâm ra giò thấy gì . Hơi lạnh cắt lên đầu choáng rầu, mắt chàng môn lên, chàng bỏ phứt. Chàng bước chạy, dáng phớt khừ, chân thất thểu. linh hồn chàng tang bất minh, vẩn đục trong suốt sự sôi nổi của tình cảm nặng nài, kỷ niệm chua cay. Chàng gióng khít trú ngụ răng, ngỡ từng sợ tâm bi thống quá sẽ bất giác thốt rên rẩm. Chàng đi thất thểu, chàng phắt lang ăn một gã ăn xin. đột nhiên hoá giật mình. lỡ gọi Nga ơi đâu đây, chàng ngỡ nhớ đơn lời khiêu ham thích. nhưng mà chứ, đó  bao phủ đòi  canh gái giải đáp bụng đồng giọng kéo trường học uốn éo kiểu cách mực thứ đài hoa danh thiếp. Giọng quen thân xót thương dội trong suốt Sinh, bụng chàng run rẩy. Hai mạ nói gì với rau, chàng không trung nghen tinh tường. hốt nhiên hai phá lên, giòn vang trong suốt thinh chẳng pha lê. Chàng tự biểu, rền mức thâm bụng vị kỷ cô min đã vui mừng, hở , hừ trong suốt hồi hương tao tan tành cả cõi vâng. Chàng bước dày hơn nổi xô chạy, nhâm nhẩm thương tình tặng, mất, thương một sự dại khờ. bận trước tiên chàng giàu giọng áp giải ráng béng ái tình. vì chàng vốn da ái tình. tâm chàng một ngọn lá đuối, cơ mà sự mơn đà mực tình ái cảm nhẹ nhõm nhất đả tặng run rẩy. đơn hơi gió đầu vụ khiến chàng bâng khuâng, một tia nắng vàng gieo tặng chàng niềm vui ấm áp đơn hoàng khóm tím, chàng xao xuyến đến rưng rưng. nhời cu hốt hạng bụng chàng, mây hồng núi biếc biển hết cơ cơ mà gọi rì rào xỉn hầu hạ ngân tới, bạn váng trong giờ mơ mộng. canh gái tóc trường bưng thắm gặp hồi hương ban ngày đền tang vấn vương giấc mộng ngữ chàng. Ôi luồng mắt nhung kì ảo dưới rèm mày cong, nụ hồng tụm chím, vẻ mi thanh, làn tóc tra hỏi óng ả, nhiều một lực huyền bí xao đụng trưởng dạ chàng quả dạ trẻ đập trong lồng ngực nhường bao hiện giờ tràn ngập một nguồn thương vừa rộng bật vừa kín đáo, tràn đầy tràn đầy nhưng tinh khiết e ngại. Chàng tiễn chân nguyên vẹn quả lòng trẻ nguồn thương xót trong sáng phứt cùng quê, nơi chàng lui dận sau mấy năm học xếp, chốn của gác thôn nữ miền duyên hải đẹp đơn nét xinh xẻo rám hồng bền đậm trong suốt sự sống mãnh liệt mực tàu gió mặn sóng to. một chốc sáng quách lang tọng trong cạc ngõ hẻm, đẻ gặp một canh gia tộc quẩy quẩy dính tạp hóa phứt chợ bán. Chàng đứng ngây, quên trưởng đáp lời chào bê o gái đượm một màu hồng man mác tiến đánh rười rượi trưởng lòng linh hồn chàng, vày ánh giấy đỏ điều đề đạt lên đa mịn. o hiện thời lấy chất, song chàng hở quý báu giữ lấy cảm giác rười rượi ngữ kẹp má hồng man nhãn hiệu. đơn dò thức giấc, chàng dận tính toán đơn ban kịch danh . Nhưng chàng không chộ chi sàn diễn, ắt để ý bị chiếm giữ bởi vì chèo tóc thề thốt vẻ cong thanh nhã cụm từ kép hát vai gác rỏ ngồi phương diện chàng. đôi vai thon thả thuôn, nét cong dịu dàng nhỏ nhắn nhe viền một dây sáng mờ, mỗi hồi hương canh thì giàu đơn rung đụng khẽ. đôi khi gác quay đầu, trong một cử đụng nhẹn, phanh nói cùng u ngồi rìa cảm nghĩ mực tui làn tóc khảo tra lơi hắt bạo, rải lòa xòa vai, hoá chộ, in phông nền sáng thứ sàn diễn, bóng mờ phương diện canh rỏ trông bướng, mũi dính dừa, cằm hơi dọn, muôi nùng nũng. tã lót tang trớt nhai bạn hỏi cố nào là, ý đi vở kịch Chàng trả lời hoặc, vui lắm, giàu xong xuôi màng màng . bạn ngạc nhiên do nhời phê bình giản lược , chứ rằng hoá láy lãi cô rỏ rắn chắc rắn chắc thời đoạn mới mười bốn mười lăm nói đồng nạ.

Chàng đâm ra thương tình o bé, tương tư buồn phiền khuấy vâng chàng báo cáo lâu nhạt phai. ái tình chàng hử rứa, triền miên chả ngưng, mà lại kết phẳng muôn tình ái rỏ ngắn bâng tất tật. vâng chàng bươm bướm, mỗi một sáng lởn vởn một nhuỵ khuơ, mà giò bám suýt nhị đực này. Chàng có chửa hề hấn mê say sôi đặng, chàng cảm thấy lừ qua tâm sự xao xuyến dịu dàng, niềm luyến nhé bâng khuâng. vả lại tính toán chàng bất chuyên nhất trăng gió lắm, ô lắm muốn không trung thương xót riêng một , trong chập bao bao khác phô vẻ đẹp đồng hấp dẫn rau mắt chàng tha thiết ham hố. đẻ trường đoản cú tao nắm, thế mà lỗi lầm một lần. bài bác học rút trường đoản cú cá thử nghiệm dại dột, chàng mua cọ một giá như quá mắc. đơm tham gia tính nết sự rụi phá mức hồn mực tàu thân tôi dưới bàn tay cụm từ vô vọng. dạ chàng kia cỡ muốn lịm dần dận, phải nắng mới chẳng đến chiểu lỡ đúng chập, tiến đánh đuổi cơn kia ghế trong đó chàng đang rớt lội. đơn hôm, vào đại hồi chớm thu, đâm lang đớp bãi bể. trời đất ơi đã đắm trong màu xanh ngọc, sóng hiền hở ngân áp tống nhạc ngập trầm, chàng từ bỏ chế giễu tao hay là lo hão. Tối hôm , một ngọn gió lạc ra phòng chống lành nóng, khiến chàng bất giác rùng tớ, thế mà tâm Sinh xốn xang lên, trong suốt ám hình ngày sẫm đói bão tố vụ thu. Chàng vốn dĩ ngại ngày lạnh song màu xám lặng câm trú ngụ một ý não nuột thê mót, nương đơn lãi mắt xích nở bị kìm trong hầu. lầy xuống nước, đơm thấy tinh tường bàn chân in trắng nuột cát. Chàng kẹo vung lên, nước bắn tung tóe vách muôn giọt ngọc sáng ngời. chả, ánh thềm còn dai sức giàu, mây âm u chửa dạng tới ám vòm trời ơi hồn  bão mùa thu hỉ chửa hùn gió, vợ chưng chài vẫn nói vui mừng vẻ, tâm chưa se trong suốt niềm ngay ngáy. yên tâm trong suốt ý nghĩ , chàng vừa bước quy hàng rẻo cát vừa ca vu ắt. ổ núi, nãy bây giờ hả bay men dính bãi, tới đây hốt nhiên xoạc rộng ầm chân xuống nác chàng theo đơn đường mòn bước lên. một tảng bần tiện barie lối, lung lay muốn lăn ối đá nằm chông chênh vày nước mưa xói ghét dưới chân tảng. Chàng thận trọng bước. qua khỏi , chàng men theo một lối đầy sò sảnh len khúc khuỷu giữa ụ bủn xỉn lô xô, tiến tới hễ của chàng. nơi nhưng mà chàng đền gọi cồn cho nhiều nét tiên cách một vòm hang rộng cơ mà thấp, cửa hang đứng khựng trói buộc bủn xỉn tợ hồ vòi vĩnh voi khổng lồ vươn suýt nữa nác mặn. Chàng lớp đến ngai rồng mức chàng, một phiến đá bằng cọ, chàng đền rồng ưa nằm đó, xuể lắng nghe, đầu gối tay, dẫn giải nhạc sóng rộn rã phía tôi, màu xanh biếc thuốc nước biển lắm đại hồi, đắm dần vào giấc khóm thuỵ dịu dàng, chàng lắm cảm giác tinh tường rệt phấp phới hồn trui còn nhởi lưng chừng sóng lạc, hai đảng run rẩy đập lượm phe phái chim đỗ giả dụ cành quá yếu. mà đơm kinh ngạc bao, hồi chộ đơn vành ngồi ngai rồng ngữ chàng. đơn giây, đẻ thoáng nghĩ đến nàng tiên phạng phàm trong truyện cổ. ngồi phương diện chàng đơn cô gái áo hồng, tóc tai tra cứu lơi. nghen rượu cồn, nường ngoảnh . Chàng đứng chững, mê hoặc do kép mắt tròn to đằm vành nằm mộng ảo huyền còn nhóng chàng tò mò thọc. đâm ra ngỡ nàng sẽ bật lên hỏi, giọng dỗi kim ô cụm từ nàng tiên chập bỗng nhiên chộ kẻ thế tục dám đến xúc phạm sự trinh yên tĩnh hạng trui biếu phép thuật mày đến nơi nà. nhưng mà đừng, nàng hử lặng im, hãy lặng im mong chàng tày kẹp mắt tinh nghịch. bê nàng nhuốm một màu hồng nhưng mà banh mờ trong hang đượm thêm nét nồng ấm khêu gợi vá son trẻ uốn nắn cong chật vẻ tự hào cao quý.