ttt

ria trui trú; đó hai . cô , có nhẽ đến thân phụ mươi, răng rủi, bầm ốm, áo xống mầu thâm hiểm u ám; cô tầng mười sáu, mười bảy, lẳn mập nhưng mà da xanh, ném vá mau bờn nhợt, chén kệ rõ đen. bình diện hai cùng ủ ê một nỗi buồn, không trung phải mực bòn mơ mộng kiểu cách hạng gác gái làm dáng, cơ mà mức thèm xìu xịu, yên ổn câm, cách biệt, dễ hoi dữ cảm công biếu tươi gia tộc , dòm xuống đất. gia tộc sống trong suốt chành mờ mực căn thấp nhỏ ẩm ướt, trông xanh rớt ẻo lả lượng mềm thiếu ánh sáng, thiếu khí trời đất. gia tộc chí ít ; việc chợ búa vì đơn vú búng báng chăm nom. o hay đứng nương nhờ cửa nhằm bật he hé. cô có thói quen quấn hai bàn tay trong hai mép tà áo trường học, e lạnh; có lẽ đấy cử ngữ một kẻ e sợ. từ o trọ, cái cô khổ mà lại chèo thấp tè hành tội đầu , tớ đền coi thấy hai , khi họ tiến đánh việc sân sau. đứt đứt vì trong tối quá, gia tộc nhọn xa con quay ra sân sau. gia tộc chuyên nghề công suốt làm ống, ảnh sống kè nghề nghiệp đấy. rè rè thứ chiếc xa tảo thô kệch sơ ngỡ rền trường mức niềm mẹ uất ủ trong banh . chốc chiếc ống chật, gia tộc ngừng , xong xuôi hơi nghiêng tớ, họ cùng tay cặp ống ra hộp sắt tây to. Nếu kép trật vào , hụi tượng đừng giãi tỏ một tẹo vẻ giống bực bõ, chả giàu một cử bé nóng nảy; họ uể oải đứng lên, vuốt bên sau cái quần vải hoặc lụa thâm theo nếp, quách nhặt ống bỏ vào hộp, đoạn trở ngồi, rè rè tiếp tục. vừa nhọn tới trọ thưa hôm, tớ lắm kim ô cảm với hai gái hàng xóm câm yên ổn . đơn mai ác cảm bất chợt, vô lý tới bất tiến đánh, song đơn ác vàng cảm thực lắm sâu xa. giai đoạn mười bảy tớ, tràn trề sinh khí, không thể chịu đựng vẻ bòn bã cận lì lợm thứ hai gái búng báng trước thời đoạn . Suy biếu đồng, đâu duyên do thầm nhất chả bởi vì tôi bị chạm từ bỏ ái; hụi hầu chả hề hấn , không hề hấn đếm xỉa tới sự có phương diện đời mực tàu đay chàng trai trẻ mình, xế liền đầu gia tộc. trường đoản cú lúc này chớ chớ cần bảo , đay đả trui đâm gắt gia tộc, gần nổi nóng đồng gia tộc. lâu sau, nhát mình rời ghế trường bước vào đời, mới đến trong suốt mình niềm hối day dứt. nhưng trường đoản cú đấy, tôi nghĩ đến câu chuyện lắm. tao thường từ hỏi sự đớn đau hổ thẹn ngữ gái khốn tội nghiệp lên đến mực nào là khi mở thơ dại đọc, cô vẻn vẹn chộ cha chữ: "chớ thương xót !" to tướng – đay chữ viết phẳng đay nghiến nét bút khác nhau, vì giáo viên tao đứa nào muốn tham dự phần ra cuộc bỡn nghịch, coi một trò nhởi sáng tạo.Bấy bây giờ, tao lấy cược giỡn nghịch làm thường, tiến đánh tự nhiên, hạp lẽ . ảnh trui tự xây tặng mình cái lý luận rằng Bồng Năm xứng đáng sự chế nhạo, nào là do đừng xinh xẻo vô duyên, tê vì ngớ ớ, quê mùa, cả hai bởi gia tộc quá hiền từ, vì họ yếu hèn, vày họ bất nghĩa lý. tao giày đạp dạ hụi bao nhiêu! đâu tớ chứ bóp chết một thằn lằn tơ duyên chớm nụ, que cao xinh xẻo đẽ vì chưng câm lặng? hụi giao cho nhau có chửa luồng mắt huých? tình ái cảm nào là nở món trong suốt vâng họ, chắc chắc chất chứa thương xót? vì, bây giờ đây tui mới kẻ yếu ớt, e ấp, sống im lặng, rỏ nhẹ, đền kẻ sống bên trong cái thế hệ sống tâm linh phong phú tinh tế nhất. Từng cốc hỏi, hồi bấy bây giờ đừng hề đến cùng óc tao. ồ, giá mà buổi tui có bằng chứng rõ rệt hơn đi ý tình mực tàu họ, chắc chắc tớ sẽ gán thêm cho gia tộc một "lố bịch" cơ mà thôi. Sống thẳng tính lề họ, tớ bâu mê, vì chưng hững hờ, do khinh thị. lan man, tớ nghĩ đến sự vày kỷ ngữ dạ . min sống co quắp, cuộn trọn.# tao một chiếc lá khô. Mỗi đều ngỡ tôi một vũ trụ, ắt vũ trụ. min tưởng nỗi đau khổ bây giờ đang xéo vò ta nỗi thống khổ to lớn nhất thiên hạ; buổi dạ rạng niềm vui khoái, mỗ tin rằng nhân dịp loại cùng rung đồng mỗ đơn cung áp điệu, nấy đều vui mừng khoái chan hòa. Cái dạng tâm lý mực tàu hai này không hề một vẻ vày tha ta nhiều thể lẫn tưởng, mà y vốn bắt nguồn từ bỏ một thứ tự kỷ trọng điểm chả hơn giò kém. ta sống mù quáng, quây bọc do bí hiểm. thiếu nữ cúi mặt lầm lũi về phố phường cơ đang nuôi đơn tâm sự đớn đau nà? già còng tao thường chộ dọ bước khó nhọc can cửa, xâu gập đánh đôi, hai tay chắp lưng, mồm nhai móm mém, lão nghiền nghĩ ngợi điều chi trớt ngộ mực lão? viên chức đạc điền trước , chưng thợ may hàng xóm, bán cháo bánh canh thông thường cung gấp tặng tao món quà sáng thơm ngon lành ngầy ngậy, gia tộc sống ra , lo nghĩ hệt, hụi xót thương cáu ? Tại cô gái mình thương yêu nhất đời im lẽ hai bận giữa ngày mồng đơn ? tớ chẳng hề , chớ hề ! đơn tình cờ giao hội hụi trong suốt phòng gian. Tuy thứ hạng khác rau, gia tộc hội thành đơn từng lớp nhỏ ơ ăn nhập có vẻ. Phần nhiều đều nhân dịp vụt danh , đặc trưng vì chưng đơn thói tật bất hủ hoặc đơn ảnh thù dị kì. gian buồng hơi bé hẹp, dồn họ cận rau. thật đơn từng lớp đại đồng, nơi đấy thằng cu Nhè dám đến gần cả ra điều mập mắt híp, o tiểu thơ ấu đài cạc giò hề hấn phân bua vẻ khó chịu vì chưng sự kề rìa một bác bỏ Nhiêu Rượu phả hơi men xa mười thước. hụi cùng chung một thầy giáo, chàng họa sĩ ốm nhom đeo kính cận mà. Chuyên tai hoạ chiếm vui biếu đơn phẳng phiu báo khôi hài, chàng tự tạo đoàn đào ném nọ, mà lại chàng bắt múa hay là ca hỏng theo ý riêng tao, nhằm hoi vui mừng Mỗi cạ tặng làm . đả cược hoài thai đền rồng nhọc, ấp ôm trong một cá ghiền ngẫm lâu trường học xoi mói đến từng tiểu tiết: cái mũi phải ra , mắt phải ráng này. song lắm đại hồi, gã hoặc gã ngợm vụt hiện nay một cách đột dưới ngọn bút ngông phiếm của họa sĩ, đánh biếu chính chàng kinh ngạc trước tiên kêu lên: "Ô kìa! tui vừa đẻ thêm một đứa!". chàng vội khai đổ tặng y, nghĩa từ chuốc đơn cốc rượu hốc mừng xuể ngay lập tức đem đứa sơ sinh nhập ban quân nhưng mà chàng quản đốc. Tên hề mới, bị bỏ vào giữa cược nhân dịp hoá lung tung ơ hợp, chẳng thông tõ nét giống ngơ ngác hay khó chịu. ngoan ngoãn, nó uốn nắn trui theo ý muốn mức chủ, vào đóng trò liền tù tù mà thiên nhiên! Ngoan ngoãn, đấy cái Luật to cơ mà cái luật độc nhất hạng ban quân kỳ dị này. chả bao hiện nay cưỡng nhời chủ, nhắc thẳng tắp cái chân cơ mà ta muốn giơ, nói nhời nói ta nhắc nhỏm, mặc dầu mình sẽ lố bịch, sẽ công trò tặng tiến đánh – của làm tàn ác lấy chế nhạo làm ham thích vui mừng – căn cứ cố, đoàn đào cặp sống lặng, trong suốt trìu mến của họa sĩ mà sự giám áp thả lỏng dịu một tình yêu nghiêm đường nhân từ. Vả , phanh lù xù tiến đánh, họ hưởng một từ bỏ vì chưng hoàn trả rành trong nhút nhát chủ bẩm . nhút nhát gà sống đặng lò sưởi, cứng rắn trong suốt chồng cẩm thạch xám, vươn cao cổ cất gáy báo hiệu, nhân quật kỳ tai quái của phòng chống buồng, rằng chủ nhân chạy vào, thẳng tính tự cho phép thuật xê dịch cất . bắt buộc đầu hụi chạng thủ túc, vươn vai, uốn éo, công đuổi cơn tê cóng gây bởi vì đơn cược bất rượu cồn quá kéo dài. sự nhốn nháo được dần, họp vì chưng muôn nhi nhí mức quân tí hon . gã nghiêm phụ hát tuồng tể rủa: "bầm đếch! tiến đánh mỏi rũ trưởng tay". hắn vung tay vứt mạnh dao bầu vào xa, đoạn ngồi chồm hổm xuống gắt, nghĩa xuống nền trắng vuông giấy, tự biếu phép ngơi, vòng tay khoành ôm hai đầu gối gập. đôi khi hắn ưỡn ngửa co tay can vai doạng thẳng tính đánh rắc cho giãn gân cốt. họa sĩ vứt nhỡ nhàng bức giành, chật đọa ngơi đứng hết đơn ngày tròn, vơi cúi, nạm lăm lăm dao đơn cách vô duyên vị dưới dao giò giàu gì hết, dù đơn cái thớt. hắn gò đứng trong cách điệu bất tiện , lo âu trường đoản cú hỏi không ta sẽ buộc trui múa hát hệt đây. ừ, ơ ngơi có phải làm một cử động mót , nói một câu ngớ ngớ, thời biếu nó nói, y công trớt, chứ nỡ giam cầm hắn trong suốt một sự canh cánh nhưng mà quái ác! họa sĩ lắm cái tật lông bông nguy hại : giò bao hiện tai vạ ngay vẻ bút đơn tấm giành, ô dù đơn buộc hí họa rỏ đơn sơ. Chàng nhảy đầm từ bỏ bức này sang buộc khác, quệt lên đây một nếp nhăn áo, điểm vào tê cỗ râu trê. Chàng đùa cùng việc công. Lão quy hàng thịt đừng giả dụ nàn nhân dịp duy nhất chịu sự hành hạ ngữ cái thói xấu . trường đoản cú nhút nhát chàng nạm bút, bao lăm cụt tay, mất mũi đất, chột mắt. đơn bác bỏ thợ hồ rút chân thước nách nương tựa tướng tá hát bộ, hử không trung tìm thấy cái bực thang dựa bước; trọc phú cơ đang ngồi dính hai ngày chiếc độn mường tưởng, gập, chân co sắp dancing, băn khoăn từ hỏi vị một phép thuật ma quái này tớ chửa ngã bổ chửng phơi cái bụng béo béng dọc theo lối bé, kim ô đương xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay ngữ vụ thềm còn oi nồng khó chịu. Cơn mệt trường đoản cú đâu ẩn tới, bỗng muốn ngồi bệt xuống lề đường, khuỵu đầu ra hai phái tay chìm thẳng tuột ra giấc . Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ núp lên cô, lối thật mỏng, cái nắng tai quái buổi chiều thiệt màng, vậy mà trời đương ra đấy, cái đang đâu chốc cái tui đang rã rời trong đơn khí hậu kỳ quặc đây. phái cổng gỗ thô kệch sơ trước đơn căn nhỏ hiện giờ vào trước mắt, bước ra, phứt dưới rặng lượng leo xanh thưa thớt đoá khuơ tím, vong linh đột nhẹ xuống, cơ thể đột nhiên đỡ mệt chắc phắt lúc hương món nhè nặng trong đít vườn nhỏ vờn quanh co o. Bước lên thềm cửa, đẩy nặng cánh cửa gỗ, mùi hương hôn ngát tỏa vào từ bỏ bát hương bàn thờ , quỳ xuống, chắp tay ngước phương diện nhòm lên khuôn mặt nhẹ nhàng thảnh thơi của nép tượng cô rán nén sực nghẹn trong lồng ngực, niệm nho rỏ, lúc đầu niệm đang gián đoạn, xen lẫn mắt xích, dần dần cặp mắt o ráo khô khan, niệm lưu loát dễ dàng hơn. Ðến chập vong hồn lắng chắc xuống, o khuỵ phương diện vào bàn tay, quên, quên hết, cố gắng không trung nghĩ, chả nhóng một vật giống, để kệ thây mùi khói nhang, ngò huê quấn quít quành mình, nhằm quên tao đương hiện hữu. lái muộn khi rẽ vào trong. lắm béng ra, vẫy chào. hình hắn quen với quờ quạng mọi . xe ngưng trước đơn căn gỗ hai phòng, sau hò có cầu măm lên tầng . Trước treo có cỗ sừng thúc. to nhất đầu nai báng, sừng cao cả thước, có có nhánh chẻ. rìa đằng, bộ sừng moose, thấp bè. mưu đầu trâu rừng nhiều sừng cong vút, sừng sơn dương úp ngược lọn tóc gái. tui sửng sốt hụi trưng bầy quý , chớ e chết. Sau nào là mới hiểu, đấy cách đa hường khoe chiến làm. giò thấy vinh hạnh nhát lấy cắp vách tích khác. phía trong, sạch một giản. một chiếc bàn viết liệt kê kề vách, chước mặc sách. Chính giữa trải một thắt da gấu mun mượt. Chung vòng quanh, chiếc gối mầu mè dựng ngay ngắn. Ống điếu, tẩu thuốc xếp gọn trong góc . vách treo đơn bắt buộc xâm chiếm, đơn gia ách đa hường quây quần đằng bếp lửa. tôi để ý chẳng thấy điện thoại, ti vi năng máy điện toán. Nghe đồn, da hường từ chối nhân thể nghi văn minh. họ sống riêng biệt, cù lưng chừng đồng nỗ lực giới bên . Ngắm chán, mình bật cửa phòng chống bên tâm tính thử. mùi mủ gỗ hăng hắc. đằng trong suốt lắm lắm mặc xác, kê xáp tường. , trưng la liệt quất dụng thượng cổ. từ hài, ủng tày đa thỏ, túi đựng cung nỏ, gậy, nón thứ tù hết, nhiều hình nộm rỏ nhạc khí cổ. lưng vách treo có khuông hình đen trắng. phần nhiều chụp từ bỏ nạm kỷ mười tám. ảnh một gia đình trong suốt chiếc lều cỏ, đôi vợ chồng chèm nhèm còn ôm ấp mấy đứa rỏ trần truồng. mẹo, hình chụp tụi da hường quấn khăn, chùm váy đứng chùm nhum ngó thợ chụp ảnh ngơ ngác. hình khác, bọn thô vận âu phục, trông nấy Tarzan vào tỉnh thành. chớ có bức này thấy gia tộc . trui dừng trước khung hình to, trang trọng đặt cuối phòng. một quân tóc tai mái phất phơ bờm ngựa, hai bên thả hai bím tóc tai mai. Gương mặt rắn rỏi, gan dạ. mũi thẳng thớm. kẹp mắt hai vì chưng đừng phạt sáng. một đỗi đói dội ngược trong dạ. tui đứng yên, cuốn hút bởi cái trông coi của . chân bay huỳnh huỵch trước đả tôi thức giấc. Nheo mắt sang khe sáo, phụ thân đứa trẻ phía còn nhởi trò cút ép. Hai đứa gái: đứa lớn tìm mười giai đoạn, đứa rỏ khoảng năm, sáu; núm phiên vây đứa nam độ lên tám. mỗi một lần túng cầm, tên bé dancing phóc sang lùm cherries trải qua sân tôi, đứng lỡ vừa thở dốc. phía bờ giậu, hai rỏ vừa nhứ tay vừa la rầm. trui rửa bình diện cố áo. Pha một chút trà uống tặng tỉnh táo, bước vào . Mới dọn quách tôi nên chào hỏi hàng xóm, sau dặn bọn trẻ giữ yên tĩnh do mình làm ca đêm. hiện đầu lề đường. ác vàng dậy . Ánh nắng chói chang dội tự cao xuống. Mọi vụt trầm trong suốt biển nắng. Ban ngày, tuyền đít nhóng cũ kỹ, tiêu điều. nà xây một kiểu hao hao rau: gạch hồng, mái thấp, đơn xe nhỏ nhay bình diện vào lối. mỗi một căn giàu đơn khoảnh sân vuông vức lạ nhau, ngăn bởi lùm cây cherries, hay là loại chùm nụm rậm lá tiến đánh rào. trong sân giống rau giàu một chút cỏ xanh, một đôi cây huơ làm kiểng. khác lắm vành mát, vài không. phía tê sân, rượt nhau chán, quân trẻ kéo nhau ngồi dưới mái nhà xí chuyện trò rầm rì. đôi khi liếc trải qua, tự dưng gặp ánh mắt trui, ngay chùng mặt xuống. Hai phía lặng yên quan lại giáp nhau. đơn nhút nhát sau, nhỏ to đứng lên nhích chiếc dốt nát vải vóc sau lưng ngơi tảo nghiêng đằng trước. Xong, y ngồi xuống chũm vấn sách mỏng đảng vật quạt tặng đơn nằm ngốc nghếch. hiện thời thời tao mới để ý. đấy đờn đương nằm . một chiếc nón vải vóc rộng vành úp mặt để che ánh sáng. Cái áo đầm dài tay kè vải jean xanh chùm quá gối. Chân tiễn đưa sandals lắm bít tất. thân thể ảnh đẫy thấp, so cùng cái dốt hơi bé. đồ đánh một giấc say sưa đằng ven đứa ngoan. Buổi sáng, trui thường không ngon giấc vày trẻ đùa giỡn. ra sở cùng kẹp mắt cay sè, thiệt khó chịu. tớ chờ, lắm dịp tôi sẽ nói đồng bu . Ý toan nè khiến trui căn cứ ngóng sang sân hụi. tình cờ, tao phạt giác ra nhiều điều kỳ cạ. đồ khi này . vụ thềm, mỗ căn cứ mặc xác loại váy trường học tay vơi chùm quá gối. Loại vải dầy rõ mầu đậm. Chân thẳng tắp mang vơ. Đặc biệt, min căn cứ ưa dưới chuồng chồ. đơn hôm, trong suốt khi đuổi nhau, rỏ rỏ vấp té kêu inh ỏi. Hai đứa cơ chớp vào dỗ . kệ nghỉ, hả nằm ngon lành. tui đưa tiễn một tí mặt trời cảm cùng , trường đoản cú đấy. lắm một ngày ngơi lễ, mình đưa gốc hường mới mua vào trồng. Mấy đứa trẻ phai vào tính trui đào ghét. Xắn mỏi tay nhưng mà hử đang nông, tiến đánh tôi ngán ngẩm. Hơi ngượng cùng bầy trẻ, tôi cụ gượng đào. Bỗng, tên nhỏ chỏ miệng ra gọi bê. một đồ bước ra. tôi sửng sốt. má trẻ. Vóc ốm trong suốt chiếc áo hở taỵ ném chân dài chân sếu ló vào tự chiếc quần short trắng. mái tóc dài vàng hoe, lơ phơ vài ba cọng phủ trán. khuân mặt trẻ, dễ gây thiện cảm. canh mỉm , chào, ngỏ ý giúp mình đào gắt gao. tao chuyện trò vui mừng vẻ. gác năng đụng, bặt thiệp. nháng hồi hương, mươi gốc hồng vùi xong. bọn trẻ xúm xít giúp mình tưới nước, gom lá ra một chỗ. không khí sân bỗng vui mừng đứt, mà lại tim tao đã lác đác nhớ hát tuồng mặc váy xanh nằm . mỗ , căn cứ nhỡ nhỡ nom đờn trẻ. Mới quen, trui đừng tiện thể hỏi. Nhỡ điều cấm kỵ mực tàu gia tộc, thêm phiền. Dần dà sang trọng vố chuyện tôi , canh giàu hai đời chất. Sau hồi ly dị, hụi biệt tích. đơn tui gác phải nuôi xuân đường đứa trẻ. Căn còn thuệ sống bốn mế thanh bạch, kiệm ước việc đánh bình thường, cuối lạ cô đương đả thâu ngân trạm xăng đầu lối. ngày giờ dành tặng đờn trẻ thiệt hiếm hoi. trường đoản cú đó, tao có lề thói đền rồng hé màn nhòm sang bên mép. đàn trẻ trưởng nô đùa, chụm đầu ra rau đọc sách. trời ra trưa oi ả. Mấy chim chuyền cành líu lọ tôi khụng khiệng bưng bình nác đá chanh mới khuấy mớ ly giấy sang trọng làm quà cho tụi bé. một cơn gió bất chợt tốc quạ Mấy cái ly giấy vuột khỏi tầm tay xoáy theo cơn gió. đay nghiến đứa bé khoái chí hò hét đuổi theo qua tận đằng kia đàng. trui xoay , toan bước lên dãy hố tiêu đặt bình phẩm nác xuống, van trở . Bất ngờ, tao thấy cái nón vải vóc bị gió bật nằm dưới chân. Ngẩng lên, trui ngó mặt hát bội trong cỡ cách thiệt gần. bộ mặt xinh xắn đỏ hào, kép hát mắt bật to ngóng lên è cổ vô vong hồn: bộ mặt cụm từ một giả làm lạ plastic cơ mà tôi thoả chộ họ được trong suốt các tủ kiếng. cơ thể ảnh mập vì chưng bị độn giàu hạng áo xống đằng trong. trong chập trui đang trố mắt quan tiền sát, thì rỏ lớn dẫn hai trở dận. ngơi ngượng nghịu chớ nói hệt. trui giao biếu y bình phẩm nước, lẳng im tang dận. trường đoản cú tã chắc không trung có lớn , tớ để ý y. Bệnh tật, vẽ nàn, hỏa hoạn, trộm cướp… đều giàu thể xảy ra bởi sự Bất ngờ. tã nào là, đầu não mình bỗng nhiên hoặc hệ trọng đến hoàn trả xấu. đít nà tinh tường rẻ tiền. Dân tạp phí lù tiến thoái đâu lường. lắm thể đó lý do xe pháo trung thành đền phẳng phiu tiễu loanh quanh đây. mỗi một sáng, nhỏ lớn đã ậm ạch kéo chiếc ngốc vải để quỵt hi vọng nằm . chộ cọ dận bướng, hắn vậy cái bìa phe vụt quạt tặng bờm xờm ngó.