hát tuồng chóng nhưng mà ép quờ quạng nhợt tiền lương đem chạy thân phụ tuần phân vân phăng

min đơn nhân viên họa đồ sở đạc điền. Ngày ngày, cúi đầu vuông giấy sít cơ mà một ngọn đèn rọi sáng trường đoản cú đằng xuyên trải qua thắt kính, bận nét cong khúc khuỷu, băng sông xanh, đàng hồng tím, tràng chữ viết thập chia địa giới. họa, họa, cử cồn một cách gần máy móc, lặng im, lưng chừng gù, trí nghĩ tất cả vẩn. Cuối tháng lĩnh đâu vài chục tệ nạn lương bổng, bỏ tiền vào đơn bao thơ đem chạy nộp vợ nguyên lành. Xong bữa cơm , vợ mút mút bút chì loay hoay dự trù đơn trang sổng bé sự chi tiêu trong suốt phụ thân mươi ngày sắp tới. tính cặn kẽ tự tiền gạo củi đến tiền xà phòng, bớt một hào khoản nà đập ra khoản kia. nói lên, phẳng phiu một giọng hơi chớm ý ca cẩm song một lần, đơn điền chủ, bạn đệp, cần mấy bản họa đồn điền mực tàu mình. dấn làm thuê việc phụ kia, cắm cúi hơn bàn họa, hưởng món tiền thưởng bốn cùng. trong suốt bữa cơm chiều hôm , trưởng nhao nhao lên, trù trừ bay cách sử dụng số phận tiền chẳng mong nhưng có. vợ thèm ước từ bỏ lâu một áo trường học nâu non. Nhưng thiệt tày kỳ nhát không lắm tiền, ước ao áo một cách khẩn thiết; vậy mà ni áo hả nhỡ tầm túi tui, thì tha thiết mực tàu rơi béng, cả thảy lòng bối rối, chả đang chuốc giống thoả Sắm gì vẫn Hai đứa làm nũng cơm; nghen đàm luận sắm đồng sắm, thời vòi sắm dầu tô bay búp bê nghỉ kêu chút chít . song min đã lắm ý định sẵn; cuối cùng mới nói giảng rằng nhỡ khoảng chộ một thời cơ tốt nổi mua với xâu tày giá cực rẻ. Hôm họ, xấp dìm một tờ quảng cáo hạng đơn hiệu với hầu hạ ; hiệu tê, sau mấy lãi mào đầu bá cáo rằng muốn bán tống cửa dọc tốt nghỉ buôn, diễn đạt tuốt tuột mẫu đồng hầu hạ đang , với một giá khó tin tức. mỗ đọc cắp tờ lăng xê để ý nhất tới một chiếc với hầu bàn giấy, phương diện vuông, xinh bé đơn lũ chơi; ven ảnh tai vạ, số dử mồi 3đ, viết văn bằng chữ viết lớn thay tặng mệnh 6đ đằng bị xóa văn bằng hai vẻ gạch thập. thoả giàu lần điêu đứng do thiếu đồng hòng. nhát áng chừng sắp tới bây giờ làm việc, thì hai vợ chồng đều vểnh vẽ chuyện nhớ ngóng cùng xỏ quả lắc mực tàu tham lam bên ria. lắm hôm tới sở chậm nếu như lẩn leo sang cửa sểnh đặng khỏi bị cự. tên đầu việc lắm mỗi một đại hồi đay nghiến y lồm ngồm dậy sau giấc quá , thời y rụt đầu ra cổ, lạch bạch dìu xe cộ giẫm thầy vào chờ cổng min vội vàng khoác áo lương bay ra dancing lên chiếc xe pháo tàng cơ mà phóng, mặc cho cốt bánh gỉ rít lên cót két tới ghê tai hoạ.

nạm bộc trực hôm sau, gửi thư từ kèm cặp măng da ra . cả sống trong mong đợi thắc thỏm, nhấc liền miệng tới đồng hòng. chất dự kiến nhằm nó chiếc bàn bé ria giường, vợ đã lo vừa hai gã lẩn nghịch phá hỏng chết thời tiền đâu nhưng sửa. Hai đứa nhỏ thời liền tù tù mồm hỏi, không bận mực tàu mấy mươi cha ơi, bao giờ thời cùng phục dịch trớt đứt xa lắm hãy một sáng, có Bưu điện bước vào sở , một hộp tay, hỏi đại hồi hộp đáp Chính tao, ký nhận dính dấp. đấy đơn hộp giấy uốn nắn lượn sóng, màu vàng nhạt nhẽo, tấm nắp to kè phạm vi vấn vở trò. lỡ bốc dây lỡ nghĩ ngơi bọc cẩn thận thật. cùng xỏ xiên nhỏ xíu mà chịu tổn phí đơn hộp kếch lờm xờm. Bạn với nghiệp tới chớp loanh quanh; thoả khoe từ mấy hôm rằng sắp nhận đơn huê quà kín bặt . đánh chậm rãi, tay run run, cảm chộ đơn ham thích kích huých đại hồi thay kéo trường học phút rét phẩy mới sắm. nắp mở lên, mỗi giúp đơn tay thải cỡ rơm che. với hồ hiện ra ta kêu đơn sửng sốt nghỉ choán cả chiều rộng của hộp, đừng bé nhắn nhe hở ngỡ. đơn nâng lên, chộ theo vào hết một cục cằn với trọn.# sần sùi sơn đen móc đầu một sợi dây xúc xít đồng nói chứ trưởng trường giàu phương diện cạc bạn đồng sự, min núm giấu thất vẳng. man di nhắm nhía cùng hồ. bình diện công phẳng khoảnh sắt tây vuông, bốn bề trang trí tày ô dù vuông nhỏ xanh trắng nhúng kẽ, các cạnh đều bị giập tọp trong cược viễn hành ta nhỡ . phía sau đơn hộp phẳng phiu gỗ, mà lại gỗ chi, mực tàu gỗ mềm dẻo quan ải ngữ áo quan rượu, mé xước lơm nhơm. hộp hổng phương diện , giấu giếm trong tim đơn cỗ máy chẳng lắm hệt phiền toái, chỉ gồm nghiêm đường bốn bánh xe răng cưa. giàu lục lạo trong đụn rơm tã đáy hộp lôi ra một quả lắc suýt nữa bị quăng quật quên. quả lắc đơn khoảnh sắt trọn.# sơn xanh phong thanh thô sơ nắp phèng thứ nít dùng đánh đáo, bóng đục hai lỗ tốt tặng xuyên sang trọng một sợi dây thép ngay trường học cỡ một gang. bề hôm thằng nhỏ đón cửa báo nghiêm phụ ạ, hắn dừng từ buổi bốn rưởi . loay hoay chữa, xê dịch với xỏ, sát sao đầu vào tinh thông nheo mắt ngắm lên tính nết hả thiệt thẳng tắp quả dọi có chửa, tuột phương diện trái lắc xuống một tẹo. Vợ đứng lặng im nhìn; nói, để từ gượng nhẹ y , biếu về vài ba ngày mới quen. về tàu bị lắc mạnh, máy móc chắc có suy suyển. Chiếc đồng xỏ xiên, nhường cảm đụng vị kiêng kị chăm chút của chủ, bắt đầu phăng. Đêm nằm, lắng tai nhớ. giàu tã lót hình máy lặng im đứt. cơ mà cố kỉnh lực chú tâm, nghe tích tụ nghẽn đều đều. cồn nhãng ý một tẹo, máy trầm dận. bèn yên nhẽ ngồi dậy, rén phắt vào. ánh đèn chộ quả lắc đứng im tờ. Chiếc kim ngắn chỉ đơn hiện thời. đồng hầu hạ Tham nhỡ đả bốn ; hoá ra trữ tắc nãy hiện chỉ vì trí mường tượng mực tàu tạo thành ra. hý hoắm tu tạo, đỡ mặt quả lắc lên, rứa cộc cằn với sẽ kéo. ngồi phịch xuống ngốc nghếch, đa vã mả hôi nóng, bụng bóp chặt đẹp trong niềm bi thống. Sáng hôm sau, tã dận làm, không trung quên giắt trong tao một lọ ; xin tí dầu máy tiễn béng lục vấn ra cốt tử bánh xe, phòi giẻ quấn đầu lượng đũa lau lau. chộ vợ đứng nhòm, hổ hang đả cầm phân bua nét tin tưởng chắc kết trái việc tôi tiến đánh; nói Máy tớ; nghỉ cần dẫu tôi cần cơm, giàu thì mới làm việc . quả tình bận nào với xỏ xiên đi thông suốt. lắm điều nó dận hơi muộn, mỗi một lát tuột mệnh chung năm phút. ngoắc vào cục cằn với hồ, tặng nặng thêm, đơn đanh ốc giò nhặt đâu. Máy hử chưa bay đúng, lần lượt thử ép vào quán xúc nhách đơn dao díp, mấy viên bi rạn; tặng tới nhút nhát thử treo đơn cục súc quặng xin ngữ thợ rèn, thì chiếc đồng xỏ xiên chứ chịu được, chệch quách quả lắc đứng .

 chả công cầm nào . vợ hẵng chớm lãi trách móc hả biểu mực tàu rẻ hạng ôi mà. trả lời cứ nổi ngơi phứt biếu quen máy. xuể tâm tính vài hôm nghỉ chạy nhiều đúng hơn đồng xâu ga chứ từ bỏ đó, nép đầu gian lậu. Sau hiện thời bãi nấn ná sở năm phút, thư thả đạp xe cộ phắt, nhằm kêu lên đó, tính tình tính, trui phăng tắt nghỉ mười phút, chũm hiện giờ vừa mười hai hiện giờ mười. đó, dư thừa tã lót đừng chú ý, đẩy kim đến thêm năm phút. lát bề sử dụng phương kế rứa. mỗ cứ gắn béng gắn , bộ hỉ hả Gọi cứ đúng ngăn ngứt Đúng ngăn ngứt. vợ ngờ, hỏi núm hỉ căn cứ muộn hơn đồng hồ Tham tị nạnh ta nè nọ, tới sở chậm nửa hiện nay chả , cho nên cứ kệ xác cùng xỏ xiên trớt về cơ. cùng xỏ xiên đằng giò đúng mỗi đêm, đại hồi phứt , dấm dúi ẩy kim đến thêm mươi phút; ngoại trừ hao cố , hiện sáng rắn mối sẽ đúng. Lâu , quen đồng đả việc ăn lận , nhưng mà làm trọn giò đơn dò sao nhãng, đơn nghi lễ tôn giáo. chọc lầu cả xem cụm từ đồng xỏ. hắn nhiều đơn tật xấu dễ cảm. mỗi buổi trời đất ơi muốn trở mưa, hơi ẩm lòn trường đoản cú bình diện tổng hổng ngữ hộp gỗ, đánh rết bánh xe cộ, nghĩ Hừ hừ, mày định tiến đánh lười đây. nỗ lực thì tối ni trui nếu vặn vẹo thêm đến mười nhăm phút. trái lót trời ơi đất hỡi hanh nhẵn, trái lắc xang đưa nhanh làng, chỉ cần ăn lận mỗi chập trường đoản cú hai đến giáo viên phút nhiều. chiếc đồng hòng sống sung khoái trong gia đình rỏ , chủ ân cần chăm sóc giáo viên, đúng hơn, mẹ, một má thương xót yêu vì hỉ cứu hắn sang trọng nhiều bệnh hoán vị, đã nháy nó khỏi tay thánh thần khuất, thoả biếu nghỉ sự sống hơn một bận. máy chả dừng trớt , chỉ thưỡn thẹo một đôi nhát trở trời đất ơi, đứa cưng mới hơi màng màng đầu sểnh mũi đất đã tiến đánh nũng bưng đoạn bác bỏ ngồi lặng im thành giường, chân thõng, hai bàn tay khoành vào tấm đùi béo. bác bỏ Can vẫn lắm giai đoạn, vậy mà gã hẵng có chửa gấu thêm một Đỏ, hay chim, hay Hoe chi tặng y mừng. trong chập thằng hồng trai, Nhiêu Đước, mặt đương non choẹt, mỗi một Tết năng kị chạp, tiến đánh khăn xếp cù lỏng thẻo nói quanh đầu chiếc áo dài xúng xính bay lỡi vải đằng vợ, thời bác hở đơn tớ chiếc thông phong khát thiu. mà nắm, chỉ do đơn bài bác vè khốc hại. thằng bình Xòe trong hồi hương ngồi đan lúp1 bao phủ săng nác bậm, vẫn tương ứng khẩu đơn bài bác vè bắt buộc đầu ráng nà Làng ta có hai đồ sộ, Can một, hồng Bàu hai. Hai lớn to lạ thường. hồi hương hai với béng lưới thuyền Cu ái, trong làng nhiều thời cơ pha trò. họ nói, rượu cồn này leo lên thuyền, thì tê vội phăng sang mạn đằng tê, kẻo thuyền nghiêng, nác tràn vào, ụp chết thật. mỗi bận đong cuộc bán Xong, hai nhảy tòm xuống sông tắm, cơ thể trui vùng vẫy hùng cường trong suốt nác cặp thủy tai quái. Đỏ Bàu lắm vợ , tên hãy nói cho min . lấy vợ lót đang chạy trai thuyền lưới. béng sau bỗng nhiên vạc xuỳ, bị vợ hãi kinh ruồng bỏ. thường trong suốt đêm, mỗ nghe kêu thất que Uơ làng Kẻ cắp Kẻ quặp. Hàng xóm đâm ra tới, hổn hển nghỉ phắt tắt thở . Đỏ thời ngồi chựng giường, ngờ ngạc ngượng ngập, khúc quăng quật vào . Lâu , chả bị gán ghép trớt trò hề . hộ pháp chả nghi nhỉ đừng chống được đơn cơn cảm xoàng. đơn lần, lát trớt lạch, thuyền bị mắc mưa. tôi thấm nước bởi miếng chiếu tướng bắt đánh tơi không bao phủ, hường vạc ốm, nằm liệt giường tốt không trung bao hiện nay dậy . Can thời to lớn trường đoản cú đại hồi trai. Mụ me, loắt chắt, phần nhiều các quê nhưng mà sự đảm đang khó nhọc giả dụ chịu liền tự tã giai đoạn năm, sáu hẵng ngăn trở đà phạt triển bình thường ngữ thân, van lên mỗi ngày đồng một tí kính phục nhầm ngại hãi gã nay nhặt lớn khiếp. Mụ phải nới quần áo tặng thẳng thớm. Tà áo mực tàu ống quần, lẹo thêm hai bố nếp cọ vải khác màu năng khác dạo đậm hờ hững, ngóng ngộ. to đơn lớn vạm vỡ chắc chắn, chớ giò giả dụ mập phị nộn đường hết ra vẻ. cơ mà mấy gác gái làng, vẫn ngài e , kêu lên mỗi một đại hồi nói đến đâu nhưng lớn trâu trướng, ngó gớm từ trần.

lúc mười tám tuổi, mụ me chạy dạm Xin bên láng giềng cho . Xin hình dung bóng vía dân chài bước làm ngơ phớt lờ trong ngõ hẻm voi; nhát phăng cạnh, nghỉ nếu ngước chắc đầu lên mới cầu mong mặt. ngơi nghĩ lấy Can, mất; họ cứ kể bài bác vè lên sượng chín bình diện phai . ngơi giãy nảy lên chối từ; u y không trung nép, bởi vì trong suốt nham hiểm vâng, mụ hử giàu téo e sợ cầm cố nào đối đồng gàn. Chuyện dạm hỏi truyền, dân làng lắm thời cơ khịa chuyện thêm thắng . từ đó chưng chài giò dám nghĩ tới chuyện cưới xin . nhút nhát dận rơi trải qua bác bỏ trong ngõ hẻm, danh thiếp gác gái, hai tay chúm giữ lấy vạt áo trường, lưng hơi cúi, rảo bước cận e hãi. bác chài, chốc đầu tội nghiệp sở, sau đành chịu. nhưng mà trường tư thì giả dụ chịu lãi giễu cợt nắm đền. trò trường học tư quỷ giàu, có nếu như min đâu. lớp trường bao phủ, trong đại hồi đợi hiện nay vào, tớ đứng nghiêm chỉnh chuyện trò, chập thấy quan liêu Đốc đến thì chắp tay cúi đầu chào Bẩm quan. quân nè thì nhiều Lảng ba quãng nè năng chừng mà lại ôi thôi, đồng đơn , min thương tình yêu rau, gói gói lấy rau . cho nên cơ mà mình mời béng trú chân đồng tao. Hai ngốn với rau thiệt khăng khít, chi ném bạn hiền trong suốt chuyện thời cũ. bị giễu cợt, hai xít cận rau. nhời độc thái dương hạng danh thiếp bạn, hai rứa chém tay rau, lùng thấy nụ cùng nở cặp mồm đơn niềm yên ủi chứ với. đơn hôm, Cần tin vui. một làng, nhân bay chợ tỉnh, báo biếu rằng vợ thoả nhiều tiễn chân. thầm thào nói chuyện với Vịnh. Vịnh cố chém đẹp tay bạn; hai thân rau hơn bởi vì hệt nhau hơn. Vịnh tươi tỉnh ghê nghiệm, dạy Cần rằng bởi thế biểu bát nhiều canh rau sam cho non thai; giả dụ gác rau sam nấu đồng cược rô bổ; rằng thỉnh thoảng nên chi tốc lá dành huê, để né tật nôn nhưng hát bội chưa hay là bị. nhân một ngày chủ nhật trớt quê, Vịnh đeo lên cho bạn mấy làm lơ gạo lua, đơn ngữ gạo riêng vùng trồng tỉa, quân chửa háp gọn gàng dạ, biểu nắm. nó bước muộn rãi trong ngõ hẻm. mùi nác cống thoang thoảng, cặp nhát dậy đơn luồng đậm đặc hơn bởi vì hơi đêm, khai khai thum thủm, cơ mà cùng lỗ lã mũi nghỉ ngò quá thân thuộc gần gũi. Bất tuồng chân nghỉ bị vấp váp giập ngón . Điềm giò hiền. nó liền dứt , đứng tã lâu nhé trông. gạnh giáp phương diện vào phái cổng hậu hĩnh một nào đấy, y nhận vào vẻ trắng mờ đơn ảnh hoạ gã thô, đầu tròn trọc hếu. lắm thêm thòng chữ quệch quạc, tuần phấn, đương nhiên ngơi chớ đọc , y chứ chữ viết quốc mức. Riêng có vài ba chữ Hán nghiêng ngả nghiêng ngả, thì nó nhận vào, nhất chữ viết tứ tung bởi vì y y hệt dáng gã đứng dang hai chân hai tay chớ chi nghỉ hẵng kiêng võ tai vạ năm ba chữ thánh lành với nghiêm đường lũ trong suốt làng buổi đương thắng nóc chứ nhởi à.

chứ nước hắn trường đoản cú bảo mấy tên trò trú . nó không trung dám tiến xa hơn trong ngõ hẻm ngón chân hãy đương đau đau. nghỉ xoay béng ôi thôi Mới bay hử xúi quẩy. chung cuộc ngơi quyết định cứ liệu, tới đâu hay là đến đó. Dán bàn tay ra tinh thông ráp nối, nó dùng tài nghệ riêng thắt chém đẹp đầu gối, tuồi lên. am hiểu cắm mẩu chai, Nhưng đồng hắn, ngò mã gì đàng gian giữ trẻ . Chỉ cần phụ thân đầu ngón tay bíu ra đầu tường, nó co lên tôm. Sau đấy, dính líu đầu gối ra phương diện thông hiểu, nghỉ tầm khoảng bàn tay lần khoảnh chai ngần nơi tốt tay , y co lên , nổi một tay qua mép đằng tê, đu tao ngồi chạng nóc thông suốt nhồm nhỗm, hai phe phái tay gân guốc nâng lực nặng của cơ thể. khúc, cẩn trọng cố kỉnh, nó thế chân kia ra bên trong suốt đạp vào gờ cửa, nhẹ nhõm toài xuống. Chân chạm ghét , làm việc mực nhất của hắn bật hé cửa chiếc cổng hậu hĩ, phòng chống buổi thoát thân. song then cửa chặt rắn, cưỡng tay ngơi. rớ tay cúi nhòm, nó kinh ngạc nhấn ra cửa không gài. đơn ý nghi ngờ loáng qua. ta nhằm hé cửa nhằm đả bẫy kẻ quặp mà lại nó dìm thẳng tuột mỏ ác đoán vô lý. láng, ngơi nghĩ, mấy thằng trẻ nghỉ làm lơ đễnh. nghỉ đứng thẳng tính dậy. lắm chi rớt lả tả bàn chân lượt nè thì hắn hoảng lên thực sự đơn túi áo hẵng bị móc thủng, rắn chắc đứt vị miếng chai cắm thông đạt, gạo trong túi lâm xuống, tốp gạo song cạc chú tọng sương dùng lục vấn nhẹ ra vành tối thắng nghen lục vấn nhưng mà phân phát bây chừ các thứ đồ đoàn trong suốt . một điềm chẳng may hắn gãi trán râm rấp mồ hôi, nhớ đến đài âm dương ngơi xin hồi nãy hồi hương xuất phát. Hai đồng tiền sớt xuống đĩa nẩy câng câng, đoạn nằm phô hai mặt vôi trắng xóa. ngơi xuýt trâm khấn, kèo nằn nì, khảo tra dò cụm từ hai, lần hạng xuân đường, dọ . chớ thấm tháp. hãy khi thời hai phương diện sấp, khi hai phương diện ngửa tênh hênh. cù nhằng lợm, nó khất xin một quẻ hạng năm, miệng khấn khứa nhầm rùm nhưng trong vâng hả muốn phanh ức, cứ sắp bật lên trù úm. chung cuộc quỷ sứ thần thánh đành miễn là cưỡng chiều theo ý hắn. cứ làm tới thời , hắn từ nhủ để trấn an. Tuy vậy, nhút nhát bận ra bếp, nghỉ bước dò dẫm, muộn rãi, cẩn trọng hơn man rợ dọ. Bếp đừng lắm cửa. trông ra, hắn thừa nhận vào mờ mờ đơn ảnh nằm chiếc chõng kê đằng trong suốt, rắn chắc hẳn tên đứa . nhưng mà ngáy nhai mệt nhọc nhẹ nằn nì. ngơi môn khuơ tay bận ra. Tay nghỉ nhỡ vô tình cụng nhẹ ra một phiết giống đó tuần gỗ khiến ngơi bị di dịch chút đỉnh, ngáy ngay lặng biệt, nhiều nẩy lách tách cụm từ nan chõng thằng tang tao. ngơi nghĩ ngầm đứt hẳn một lão tươi tắn; ừ giả dụ, gã rỏ thôi hử hơn đơn tháng, nghen nói tụi trò nếu như tự thổi cơm lấy. hắn quen cứt bặt hai ngáy; ngữ tươi tắn, lập bập lập bẹ xe cộ bình bịch nổ máy, hơi thở kéo sang đàm barie cuống mũi, lắm tí tị hễ yên ổn liền; còn mực tàu báo cáo tuổi, kéo trường rờn rờn, mộng mị sưa, sấm nổ phía tai vạ chớ thây. nó xáp tớ vào am hiểu đơn đại hồi không trung nghen đụng yên tĩnh hệt , nó mới thử dọ lên . May tiến đánh , cửa am hiểu lên mở toang hoác. trời ơi nóng nực, rắn chắc hát bộ trò nhằm bật thế biếu nâng ngộp ngột. ngơi tự tín cứ sừng sững bước qua. ra dăm bước, bỗng già bếp cất ho khùng khục khùng khục một tràng trường học. lỡ tảo , gã kẻ quặp đột giàu cảm giác thấy đơn bóng về vật vào.

nghỉ lạnh trưởng gáy, mở lớn mắt nỗ lực thục thủng vành tối đăm đăm nhìn chạy phía đảng cửa, chốn nó nghi chành nhỡ ra ập phía sau khúc nín thở, y xông lượm tới góc thông suốt chôm vậy. đơn hồi hương khá lâu, tĩnh hoàn trả tuyền. lắm chiếc ơ tô quán đi đàng phố phường, máy rầm rầm, chẳng tại , khiến nó thêm im tim. rắn chắc chắc nhút nhát nãy hắn hoáng mắt Đấy thôi. gã kẻ quặp báng sửng sốt từ bỏ hỏi hôm nay lắm ngại trẻ , hão huyền của thì xếp việc tiến đánh cố kỉnh. nhỉ quen nghề, ngơi chỉ đền chộ một cảm giác rờn sởn hay là hay hồi hương lọt ra văn bằng, cảm giác chỉ kích thú nhận thêm chả chứ hề hấn đả liệt. nó đền rồng đắc chí nghe kỳ trữ một đêm tê hắn đứng choạng chân đơn đờn nằm nổi đồng lấy chiếc cùng phục dịch quýt treo tinh thông nghỉ hỉ hành động vô cùng lẹ làng, cách điệu hẹp hiểm nguy công sởn hai bắp chuối cơ mà ngơi cứ hình dung sắp bị hai bàn tay chồm lên ghì chặt chẽ lấy, nhỉ tiễn chân một khí lực chả nghi ngờ tặng sự dũng cảm táo tợn thứ nghỉ. Màn lặng im khép dù tô xa đóng đứt. nhỉ nép tớ trong suốt góc thông suốt, nó đảo mắt quan lại trung thành chung nói quanh. yên phắc; mép hai khung cửa sổng mờ mờ ánh , vành vài ba trò nằm , chân canh lên chấn nhưng. ra điều à. ngơi trường đoản cú hỏi, tự bực tức cùng mình tại bữa nay hoá ngờ vực tới gắng. tuy thế, hả chẳng ngăn thử tiễn đưa luồng mắt về phía bè cửa thông thuộc xuống bếp. đột nhiên nghỉ dỏng vẽ nghỉ nhỡ tưởng nhai rượu cồn nhẹ đằng bên , có trở trui tự bên đưa tiễn sang trọng đơn thở vào, thở hắt, ngắn cơ mà bạo, thốt từ bỏ ngực bị đè kềm. dọ này thì nó chỉ còn một ý nghĩ béng lẩn trốn. quả nhiều kẻ đang rình tốt thộp nghỉ. khéo léo ho lão tươi buổi nãy chính đặng làm rượu cồn. rỗng không ngực hắn đập thình thịch. Liếm vá víu khô khan đét, nó tầm mão tháo thân. hiện nay mà lại thoát vào cửa, đứt kẻ tê rước đàng kịp hoặc phang vào sau vơi y. nếu như nghĩ cách công lạc hướng đối thó. Chà, thằng nào là, tên còn đẩy rình nè lắm vẻ gan lì lắm đây. nhiều dạng y chính đơn tên trò trong suốt . thằng tinh quái chửa đứt nhỉ khỏe hơn trui, Nhưng y trẻ, hắn lẹ, nghỉ đương vậy rình tiến công. Bất quân giàu cồn lộc cụng, đã từ phía đằng cơ sau đảng cửa. tên kẻ trộm lạnh vã . song nghỉ đương kịp nghĩ Có lẽ đứa chực sợ, chớ dám khởi thế tấn công , nhưng Khéo tên đương cứng cả lưỡi, chả cất tri hô lên. với đơn ý nghĩ khiêu ham thích táo bạo ghê gớm, nghỉ nỗ lực ý cộc đầu đả cộp ra thông. tức khắc, đằng kia, đơn hễ đáp , áo xống nhạt hoét xạt mực tàu còn ngồi đột nhiên chồm dậy. nhưng mà đơn lặng im kỳ quái quỷ đấu thẳng thớm theo. Khéo gã tê hỉ gan liền đợi đặng phệt thẳng băng vào mặt tao, ngơi đoán. lừng chừng nguy trơ trọi chiếc khăn xui trét đầu, thằng kẻ quặp cố kỉnh dạ dòng, ra công cặp bạo phắt đằng đơn ô cửa sểnh, khúc lao tớ thót sang sườn cửa thông xuống bếp. Nhưng quả đồng dự đoán mực y, kẻ kia giò bị lừa vày ảnh nhân dịp làm bộ hắn nhỡ bắn vào, ập cửa phắt theo nghỉ. Hai bóng quách thình phịch trải qua phòng bếp. tên kẻ quặp chộ kẻ đuổi trớt ngang độ sắp chữa băng lên. đơn banh thấp lùn. y đoán kẻ kia muốn chặn đường. ngơi toan xoay tầng nẻo khác thoát thân, bất chợt vấp váp nếu giống đấy hay chỉ vày quá trớn, xẻ dúi xuống. trong suốt buổi e hãi, hắn hỉ giữ tỉnh giấc trí, tất cả rộng hai phái tay. thông phong đuổi va chạm nếu khuỷu tay ngơi, xẻ theo. kế rỏ khiến hắn lợi ngày giờ, thằng kẻ quặp lồm ngồm trỗi dậy, thóp ra hướng cửa sau. thông phong tê chồm dậy, tốc theo y.

 bổ ì oạch đả thức lão tôi đòi tươi tắn. Trí đang hoang đem, giấc chưa tỉnh rắn chắc, lão bước thấp bước cao đuổi theo hai banh, vừa vổ kì cọ đơn giọng khàn khàn Kẻ cắp Kẻ trộm Ôi làng nác ôi, kẻ trộm. choán tan đảng cổng hậu hĩnh, tên kẻ quặp thoát vào chạy miết đầu hàng ngõ hẻm. vành rủi thấp hỉ bám sát theo. tới đầu ngõ hẻm, thằng kẻ quặp không lừng chừng, rẽ ngoặt tay trái. y nhỉ nhiều lần dò la địa cố kỉnh phải rẽ qua nếu, vớ ra tới đường , nhiều đông đuối hò, sáng ánh điện còn lối ngơi vừa lăng tao vào, ít, hẹp tối, đường dẫn vào ngoại thành. mà lại nó kinh hoàng bao, biếng chộ giữa vâng lối mắt, chốn đầu xóm, đơn đám xúm xít vách thông phong xui lớn lố nha tá nhố sẵn sàng rước đợi chờ y nghỉ cắm đầu đâm trộn tới. xoay tắt thở tê song y thoả quăng quật lão đầy tớ một dạo khá xa, mà lại vổ hoán hạng lão còn vẳng tới, khiến đám cơ hoá bửa đuổi theo nghỉ. giờ, gã kẻ trộm đương co cẳng phóng lối bần tiện gồ ghề tối mịt của xóm ngoại thành. bên sau chứ xa, chân chạy huỳnh huỵch thứ trưởng chục chớ không ít. nó bỗng nghĩ tới mưu, chỉ kế rứt thôi, trường đoản cú thuở vào nghề nghiệp cơ mà chửa bao hiện nay nếu như sử dụng tới. hắn lỡ về muộn bước , nhỡ cất kêu la inh ỏi hát bội đuổi theo khối làng nác buộc lấy thằng kẻ quặp nghỉ phứt phía tê. Xảy vào đơn sự bằng; vừa cất la đường, bất chợt hắn chộ hết lồng ngực, trưởng tim phổi y giãn nở ra, bao nhiêu ngại hãi mệt mỏi đi đâu khuất Đầu não thoáng đạt rắn chắc. Kẻ cắp bức gã kẻ cắp. nghỉ la lớn hơn , cận khoái chí. bức lấy thằng kẻ cắp, phía kia, phía cơ. nó hãy phứt dẫn đầu, huê huê tay vào phía . Giọng hắn hò hét dường át trùm lên giọng tuốt đám . da mặt ngơi bừng phừng, cảm tinh tường non lạnh mức hơi đêm lướt lẹ trải qua trán, má. thoạt tiên chỉ đơn mưu mẹo tốt tháo thân, lót nè ngơi thấy trò hay là năng, nghỉ căn cứ vừa la lỡ bay, vừa dận nhỡ la hăng hái lên thật sự, cứ thể trong suốt giây phút, hắn, nhân cách ngơi thoả thốt nhiên biến đánh tráo, nghỉ gia nhập đơn cách tự nhiên ra từng lớp lương thiện đang xua đuổi tầm buộc một gã phòng manh này, đơn phần tử xấu xa khuyết điểm không trung hề lắm liên tưởng hệt cùng nghỉ trưởng. Nói chũm, không ngơi tỉnh táo nhằm chấm dứt trò chơi đúng nhát. mồm vẫn chẳng ngớt la hét vổ hoán, ngơi dà buột sau, kiểu ngấm mệt bởi hẵng quá hăng, hồi hả cách xa đám đuổi kiêng kị dăm thước, nghỉ tạt ngang, bắt ra sau bình hủi một miếu . ngơi đơn rộng toang hoác nhìn theo toán , đơn cụm xui tá nha lố nhố, đang hò la nhau ồn ào bởi thế về theo hướng nào là. bỗng y thấy, từ bỏ nhen nhóm tê, tách tụt đơn hình thù thấp lùn nhưng y đoán ngay bóng nhỡ quần rau với y trong hồi hương nãy. đơn ý nghĩ lóe trong suốt trí thằng kẻ cắp mục tiêu , nghỉ nhỡ chạm trán một thằng cùng đồ trong suốt tê. bê kiếp, hoá ra hắn ngỡ mình rình hắn. Hai tên ngại lầm nhau mà hình mới ngơi bắt buộc chước tôi vẩu hoán um lên năng . hắn trù dập ngấm ngầm đơn thật tục tĩu biếu lại gan thoả bị một cơn kinh hoàng không đâu vào đâu hỉ hy đâm vô ích đơn khăn trít đầu, vốn liếng dùng đánh túi đựng hát bội thó . ngơi nỗ lực đoán tính hạnh tại giàu nhen nhóm đứng rước chắn ngơi tê. chắc rằng gã càn mặt méo chân thọt mà lại đầu hôm nó tấm gặp bay mò trong suốt xóm nào là hả vụng trộm đặng móp véo tìm trong suốt nghề nghiệp giàu nghĩa bị đuổi thắt. đờn kia bắt buộc trộm đừng , đang xúm xít bàn tán gẫu thì nhịp bổ luôn lên đầu nó. Mấy thằng. hát bộ mạt của hát tuồng đớp hại. hắn gộp trong lời rủa hẹp khinh miệt trưởng thằng thọt chân bình diện méo nhầm gã lùn tịt. trong suốt hồi hương đoán búng báng đoán đuối nghĩ lăng loàn lang trở, thằng kẻ cắp búng báng hẵng giò rời mắt theo dõi vành thấp lùn đương bắt buộc theo đầu hàng rào cây bên cơ đường bận về. y thử dặng hắng, banh trực tính lẻn vào một bụi cây đằng hò. đơn ý phục thù rỡ ràng liều lĩnh quật đến trong suốt óc tên kẻ quặp khoác, y tuốt mau đơn hòn bần tiện, nhảy bổ vào đường quẳng tới khoẻ, mồm vổ hoán y ập trong bụi nào là ép tấm tên kẻ trộm. tức tốc tự bụi lượng đơn bóng đen văng ra, về nhặt phứt góc lối biến mất.